Anh họ 15 tuổi hiếp dâm em 4 tuổi

Lúc để con bé ở lại trại canh ruộng rồi đi làm, tôi nhớ cháu mặc bộ đồ hoa màu hồng nhưng khi về, tôi phát hiện con gái mặc một chiếc quần màu xanh, xô lệch và bị vặn chun, vẻ mặt cháu vẫn còn sợ sệt, lo âu. Tôi đã linh cảm chuyện chẳng lành

…”

Song người mẹ mới ngoài 20 tuổi không thể ngờ rằng con gái mình đã bị gã anh họ 15 tuổi xâm hại… Chị vẫn cố nén nỗi đau khổ xót xa để xin giảm án cho bị cáo…

Chuyện đau lòng từ chiếc quần… mặc lệch

Phiên

tòa sơ thẩm vụ án Lê Văn Vũ Linh (SN 1997, trú tại ấp Khánh Hòa, xã

Khánh Hòa, huyện Châu Phú, An Giang) phạm tội “Hiếp dâm trẻ em” là một

phiên tòa đặc biệt vì cả bị cáo và nạn nhân đều là trẻ em. Bị cáo Linh

15 tuổi, dáng người gầy gò, nhỏ thó, trên gương mặt còn nhiều nét ngây

ngô của đứa trẻ đang ở cái tuổi “giao mùa” từ một đứa trẻ nhóc thành một

cậu thiếu niên.

Còn người bị Linh xâm hại là một bé gái 4 tuổi, nhà cùng ấp, em họ của Linh. Vụ án gieo vào lòng người một nỗi đau câm lặng…

Linh

là con lớn trong một gia đình nghèo có hai anh em. Bố mẹ đều làm nghề

nông, tối ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời tất bật với đầm tôm,

công ruộng nên ít có thời gian quan tâm, dạy dỗ con cái chu toàn. Cũng

vì hoàn cảnh nhà nghèo, học không vào nên Linh chỉ học đến lớp 7 thì

nghỉ giữa chừng, ở nhà phụ cha mẹ các công việc đồng áng.

Tiết

nông nhàn, trong lúc cha mẹ tất bật lo làm thuê làm mướn kiếm cái ăn thì

Linh rảnh rỗi giao du với đám bạn bè trong ấp, cũng học đòi rượu chè

quán xá, rồi cũng xem phim ảnh trụy lạc để chứng tỏ mình sành điệu, “tân

tiến, hiện đại” như ai.

Ai ngờ, những hình ảnh nóng bỏng trần trụi của những thước phim đen

cứ bám riết, len lỏi vào trong ý nghĩa của cậu thiếu niên mới lớn, đang

tuổi tò mò. Đó cũng là nguồn cơn khiến Linh trở thành một gã yêu râu

xanh khi mới 15 tuổi.

Bị cáo Lê Văn Vũ Linh tại phiên tòa

Tấm lòng nhân hậu

Theo cáo trạng, khoảng 11h ngày 15/3/2012, trong lúc bơm nước vào ruộng, Linh đi ngang trại canh ruộng kế bên thì thấy cháu Lê Thị Thúy L (sinh ngày 11/9/2007, người cùng ấp) đang ở trong trại một mình. Nhìn thấy bé gái xinh xắn, bụ bẫm mặc một bộ đồ hoa rất đẹp, Linh liền nảy sinh ý định xấu, nên đi thẳng vào trong trại.

Do Linh và cháu L ở cùng ấp, bé L gọi Linh là anh họ nên có quen biết nhau, cháu bé thấy anh Linh vào chòi thì tỏ ra rất vui mừng. Không ngờ, gã trai xông đến bế thốc bé gái lên, dùng vũ lực thực hiện hành vi đồi bại. Sau đó, Linh dặn bé gái không kể chuyện này với ai rồi bỏ đi.

Còn lại một mình, bé gái phát hiện ra chiếc quần mình đang mặc bị ướt, dơ nên tự động lấy quần khác ra thay. Một lát sau, chị Nguyễn Thị T. (SN 1987, mẹ cháu L) đi canh chừng máy bơm nước vào ruộng trở về thì ngạc nhiên khi phát hiện con gái lại mặc một chiếc quần khác.

Khi người mẹ để con lại chòi canh để đi thăm đồng, chị nhớ con gái mặc bộ đồ hoa màu hồng nhưng đến khi về chiếc quần đã thay bằng quần màu xanh, hai ống xộc xệch do cô bé gái 4 tuổi kéo lên vội vàng nên bị vặn chun.

Lúc đầu chị định rầy la tưởng con hư đi vệ sinh hoặc nghịch làm bẩn quần nhưng khi nhìn nét mặt con có biểu hiện lạ, thái độ lo sợ, bất an, người mẹ trẻ gạn hỏi thì cháu L kể lại sự việc bị Linh xâm hại. Quá bàng hoàng và đau khổ, chị vội vàng bước thấp bước cao bế con từ ruộng lên thẳng Công an xã Khánh Hòa để tố giác hành vi đồi bại của Linh. Cùng ngày, Lê Văn Vũ Linh bị công an bắt giữ.

Mẹ bị hại giãi bày: “

Con gái tôi còn quá nhỏ, chưa biết gì nên mới càng thương cháu thật nhiều. Chẳng biết sau này lớn lên chuyện buồn đó có ảnh hưởng đến tâm sinh lý, đến tương lai hạnh phúc của cháu không nữa?

”.

Rồi chị lại thở dài ngao ngán: “

Dù vậy, cũng thương thằng nhóc vô cùng. Vào cái tuổi lẽ ra được ăn học đàng hoàng thì nó đã phải nghỉ học, tối ngày đi đắp bờ, làm ruộng giúp gia đình. Không được học hành, giáo dục đầy đủ nên có hiểu biết chi đâu. Tận đến lúc công an bắt đi, phải rời xa cha mẹ, xa gia đình nó mới nhận thức việc nó làm là đặc biệt nghiêm trọng, sẽ bị trừng trị nặng nên chới với khóc lóc nghe mà xót cả ruột

”.

Khi Linh gây án, dù gia cảnh rất nghèo nhưng cha mẹ Linh đã cố vay mượn bồi thường cho gia đình bị hại được 2 triệu đồng. “

Cả hai gia đình đều nghèo khổ, bất hạnh như nhau nên tôi làm đơn xin giảm án cho cháu Linh

”, cha nạn nhân L tha thiết trình bày trước tòa.

Nhờ tấm lòng nhân hậu của gia đình bị hại cùng các tình tiết giảm nhẹ về nhân thân khác, bị cáo Lê Văn Vũ Linh được TAND tỉnh An Giang tuyên phạt mức án 7 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *